Ngày thứ 2 đi học
🌤️ Ngày thứ 2 đi học – khi “안녕하세요” không còn đủ dùng nữa 😭
Ngày 23 tháng 5 năm 2022 – ngày thứ hai ở Seoul.
Nếu ngày đầu là “sốc văn hoá nhẹ” thì ngày thứ hai chính là…
👉 “Hiện thực tát thẳng vào mặt” 🫠
⏰ Buổi sáng – tự tin hơn được… 3%
Hôm nay mình dậy vẫn sớm, nhưng lần này không phải vì lo nữa…
Mà vì đồng hồ sinh học Việt Nam chưa chịu thích nghi 😴
Soi gương:
👉 “Ừm… hôm nay trông có vẻ giống sinh viên quốc tế hơn hôm qua rồi đó!” 😎
(Thực tế: vẫn ngơ ngác như cũ 🥲)
🏫 Đến lớp – tưởng quen mà vẫn lạ
Bước vào lớp, mình bắt đầu nhận ra một điều quan trọng:
👉 Mọi người… nói chuyện với nhau bằng tiếng Hàn hết rồi 😳
Không còn là mấy câu chào hỏi xã giao nữa, mà là:
- Hỏi bài 📚
- Tám chuyện ☕
- Thậm chí… kể chuyện cười 🤣
Còn mình:
👉 “Ừm… mình vẫn đang ở level ‘xin chào’ thôi…” 😭
👥 Lần đầu bắt chuyện – hồi hộp hơn tỏ tình
Hôm nay mình quyết định:
👉 “Phải nói chuyện với bạn mới được!”
Mình quay sang bạn bên cạnh, lấy hết can đảm:
👉 “이름이 뭐예요?” (Tên bạn là gì?)
Bạn ấy cười rất tươi và trả lời… một tràng 😵💫
Não mình:
👉 loading… loading… error 404 💀
Cuối cùng mình chỉ biết:
👉 “아… 네… 네…” (À… vâng… vâng…)
(Không hiểu gì nhưng vẫn gật đầu như đúng rồi 😆)
📖 Tiết học – bắt đầu “ngấm” chút xíu
Hôm nay học tiếp về phát âm và ghép chữ.
Điều bất ngờ là:
👉 Mình bắt đầu nhận ra vài từ quen quen 👀
Ví dụ:
- 가 (ga)
- 나 (na)
- 다 (da)
Và khi đọc được một từ hoàn chỉnh, cảm giác lúc đó kiểu:
👉 “Ủa mình đọc được thật hả???” 😳✨
Nhỏ thôi… nhưng vui như trúng số 🥹
🍜 Giờ ăn trưa – nâng cấp kỹ năng sinh tồn
Hôm nay mình quyết định không chọn đại nữa 😤
Mình đứng trước menu, cố đọc từng chữ:
👉 “김… 치… 찌… 개…”
👉 “À! Kimchi jjigae!! Món này mình biết!” 🎉
Gọi món thành công mà không cần chỉ tay:
👉 Cảm giác như vừa pass một level trong game 🎮
🌆 Buổi chiều – bắt đầu thấy mình “thuộc về” một chút
Tan học, mình đi bộ quanh khu trường.
Gió Seoul thổi nhẹ, trời trong xanh.
Lần đầu tiên mình không còn cảm giác lạc lõng hoàn toàn nữa.
👉 Mình vẫn chưa giỏi
👉 Vẫn chưa hiểu hết
👉 Nhưng đã bắt đầu quen dần 💛
😂 Khoảnh khắc “quê độ” trong ngày
Một bạn hỏi mình gì đó, mình nghe được mỗi từ “한국” (Hàn Quốc)
Mình đoán đại và trả lời:
👉 “네! 좋아해요!” (Vâng! Tôi thích!) 😄
Bạn kia đứng hình 2 giây… rồi cười 😆
Sau đó mình mới biết:
👉 Bạn ấy hỏi: “Bạn có phải người Hàn không?” 💀
(Trả lời kiểu đó thì… đúng là “thích” thật 🥲)
✨ Kết thúc ngày – bớt sợ, thêm động lực
Nếu ngày đầu là bắt đầu,
Thì ngày thứ hai là đối mặt.
Mình nhận ra:
👉 Học tiếng không chỉ là học chữ
👉 Mà là học cách… chấp nhận mình “ngu ngu” một chút 🤣
Nhưng cũng chính những lúc đó:
👉 Mình tiến bộ nhanh nhất 🚀
💌 Một chút nhắn gửi cho “bạn của ngày mai”
Nếu bạn đang ở ngày thứ 2 giống mình:
- Đừng ngại sai ❌
- Đừng sợ bị cười ❌
- Vì ai cũng từng như vậy ✔️
Chỉ cần mỗi ngày:
👉 Hiểu thêm 1 chút
👉 Nói thêm 1 câu
Là đủ rồi 💛
Ngày thứ hai không còn lung linh như ngày đầu…
Nhưng lại là ngày bạn bắt đầu thực sự học 🌱
Và tin mình đi…
Ngày thứ 3 sẽ còn “drama” hơn nữa
Comments